Con người hơn nhau ở biết buông và giữ

Thứ năm - 07/05/2020 15:24
Ai sống hết gần nửa đời người rồi đều sẽ hiểu: Tiền bạc là vật ngoài thân, danh lợi không là mãi mãi, hư vinh chỉ như mây khói, và sức khỏe mới là tài sản quý giá nhất.
Con người hơn nhau ở biết buông và giữ
Khổng Tử từng đứng bên một dòng sông cảm thán rằng: "Thệ giả như ti phu!"
Ý muốn nói, thời gian như nước chảy, một đi không trở lại. Khi ngộ ra được chân lý của câu nói này, đời người đã trôi qua một nửa.
Thời gian không thể giữ lại, cũng đâu thể kiểm soát, chỉ có nội tâm là có thể nắm bắt, có thể tự do làm theo ý mình.
Ai sống hết gần nửa đời người rồi đều sẽ hiểu:
Tiền bạc là vật ngoài thân, danh lợi không là mãi mãi, hư vinh chỉ như mây khói, và sức khỏe mới là tài sản quý giá nhất.
 
Tiền bạc là vật ngoài thân
 
Cách đây không lâu, CEO của một công ty giáo dục đột ngột qua đời ở tuổi 35, nguyên nhân là bởi uống rượu quá say.
Những năm gần đây, những chuyện như vậy cũng không phải là hiếm.
 
Nhưng, chẳng có mấy người xem đây là sự cảnh tỉnh, mà chỉ xem đó là một việc ngoài ý muốn, thở dài một cái rồi thôi.
 
Nỗ lực công việc, mài mòn tinh thần là giai điệu chủ đạo của thời đại ngày nay, khi cơ thể thực sự phát ra hồi chuông cảnh báo, có phải đã quá muộn?
 
Sống ở đời, nhà phải có, xe cũng muốn, hưởng thụ cũng muốn, người khác đổi nhà, đổi xe, tôi cũng muốn đổi, ý chí so sánh luôn trực trào trong lòng.
 
Vì vậy, tiền có bao nhiêu cũng không đủ tiêu. Tăng ca, thức đêm trở thành thường thái, một căn nhà, hai căn nhà, đổi xe rồi lại đổi xe…
 
Có câu: "Tiền bạc là nô bộc tốt, là chủ nhân xấu", làm nô bộc hay chủ nhân của đồng tiền, cho thấy hai quan điểm về tiền bạc.
 
Khi bạn xem tiền bạc là chủ tử, xoay quanh tiền bạc, bạn sẽ giống như lão Grandet, người cha giàu có nhưng keo kiệt và hám vàng trong tiểu thuyết Eugénie Grandet của tác giả Honoré de Balzac , cả đời chỉ là một công cụ kiếm tiền, ngay cả tới khi mất đi, trong mắt cũng toàn là tiền, sức khỏe, cơ thể chẳng là gì trong mắt ông.
 
Khi bạn xem tiền là nô bộc của mình, bạn sẽ phát hiện ra, tiền vì tôi mà tồn tại, tôi nỗ lực kiếm tiền, chỉ là để bản thân được trở nên thoải mái, cuộc sống tiện nghi hơn, một khi cơ thể không cho phép, chúng ta sẽ rời xa người nô bộc này, nghỉ ngơi một chút, điều chỉnh lại sức khỏe.
 
Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, cơ thể mới là cái vốn cơ bản nhất giúp chúng ta sinh tồn, tiếc rằng, rất nhiều người lại chỉ muốn nghĩ ngược lại!
 
Danh lợi không phải là mãi mãi
 
Nguyễn Công Trứ từng viết: "Làm trai đứng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông"
Theo đuổi lợi ích là điều hiển nhiên, là điều mà ai cũng muốn, nhưng theo đuổi danh lợi một cách mù quáng lại là một gánh nặng, lại chỉ khiến cuộc sống thêm mệt mỏi hơn.
 
Cao Bá Quát từng nói: "Xưa nay phường danh lơi - Tất tả trên đường đời - Đầu gió hơi men thơm quán rượu - Người say vô số, tỉnh bao người?"
 
Chạy đôn chạy đáo, bất chấp tất cả vì danh lợi, quyền lực, ai chẳng biết mù quáng mưu cầu danh lợi là không nên, nhưng mấy người cưỡng lại được. Danh lợi, nó giống như